Sep 8, 2018

Những người bạn hướng nội, các bạn tự hào nhất điều gì ở bản thân mình vậy?

5 comments

Mình trước nhé. Mình tự hào rất nhiều thứ của bản thân, một trong đó là suy nghĩ rất tích cực, ví dụ dù hiện tại nếu tớ có bị tai nạn, mất những bộ phận cơ thể như tay chân, khuôn mặt có bị biến dạng, gia đình có ly tán... thì chắc chắn là tớ sẽ không bị suy sụp hay là tìm đến cái chết, hay đơn giản là ngại ngùng xấu hổ với mọi người xung quanh. Tớ chính là luôn luôn lạc quan và yêu đời.

 

Bài đăng từ thành viên trong WIG - Hướng Nội Tuyệt Vời

Sep 8, 2018Edited: Sep 8, 2018
Top Comment

Mình thấy nhờ tính hướng nội mà mình kiểm soát bản thân tốt hơn, không bị cuốn theo những thú phù phiếm, có thời gian suy ngẫm về chính mình từ đó hiểu được mình muốn gì, mình là ai, mình đang sống như thế nào..., ngoài ra còn có tính kiên nhẫn, biết lắng nghe, khả năng phân tích tốt, nhìn được nhiều khía cạnh giúp mình sống bao dung và hạnh phúc hơn. Tuy nhiên việc hướng nội nhiều đôi khi khiến mình tự tách rời khỏi gia đình, bạn bè vì mình không thấy ai hiểu được mình, lâu lâu cảm thấy cô đơn và hơi tủi thân. Trả lời từ thành viên trong WIG - Hướng Nội Tuyệt Vời

Sep 8, 2018

Chuẩn r chị ơi. Cảm giác như mình có thể tự đem lại hạnh phúc cho mình mà ko cần ai khác vì thế đôi lúc hơi cô đơn vì ko tìm được ai hiểu mình ý ạ. Với lại ng hướng nội thường có xu hướng khó chia sẻ, chỉ với người thực sự tin tưởng.

Trả lời từ thành viên trong WIG - Hướng Nội Tuyệt Vời

Sep 8, 2018

Mình thấy bạn giỏi quá :)) mình luôn bị các suy ngĩ tiêu cực áp chế đầu tiên. Điều tự hào nhất là không nói nhiều, lắm lúc thấy mấy bà nói không ngừng ngỉ được dường như m.n bên cạnh chả muốn tiếp chuyện nữa mà vẫn cứ tiếp tục nói đc :)) Trả lời từ thành viên trong WIG - Hướng Nội Tuyệt Vời

New Posts
  • Năm 2017 "Sao em ít nói thế, sao em tách biệt vậy, mọi người không thích em như vậy chút nào". Hôm nay, một đồng nghiệp nói với mình câu này và vốn là người nhạy cảm, mình đã khóc luôn sau đó. Dù với người khác, câu nói này rất bình thường và chẳng hề có ý xúc phạm. Mình là người hướng nội và đang làm Content Writer. Tính chất công việc không đòi hỏi mình phải nói nhiều và ở một khía cạnh nào đó, nó có thể giúp mình phát huy thế mạnh của bản thân. Mình ít nói, nhưng vẫn chào hỏi mọi người và vẫn nói chuyện với mọi người về vấn đề công việc hoặc một chủ đề gì đó mà mình quan tâm. Lâu lâu có hứng mình thậm chí còn nói rất nhiều, lúc ấy mọi người lại bảo "Sao hôm nay em nói nhiều vậy, bình thường nói ít lắm cơ mà?". :) Vấn đề có lẽ ở chỗ mình rất ít khi tham gia vào các cuộc nói chuyện phiếm của mọi người cùng phòng và cũng ít khi tham gia vào các buổi liên hoan đông người (ít chứ không phải không bao giờ). Và vì thế, mình bị gán cái mác tách biệt, lập dị và kì quặc. Mình luôn tôn trọng sự khác biệt của người khác, mình vốn là đứa ghét sự ồn ào và khi người khác nói chuyện ồn ào xung quanh, mình không thể tập trung vào công việc. Nhưng khi đồng nghiệp nói chuyện phiếm, mình vẫn không hề tỏ thái độ khó chịu bởi mình biết, không phải bản thân thích sự im lặng thì cũng phải buộc người khác giống vậy. Nhưng tại sao khi mình im lặng, người khác luôn buộc mình phải sôi nổi, phải nói nhiều, phải hoạt bát này kia (dù tính chất công việc cũng chẳng cần tới điều này)? Tại sao họ luôn muốn mình phải giống người hướng ngoại trong khi mình là người hướng nội? Mình đã từng cố gắng để trở nên hòa đồng, cởi mở hơn nhưng mình đã thất bại. Có lẽ bởi vì thế giới của mình quá khác với thế giới ồn ào ở ngoài kia. Năm 2018 Một năm trước, mình viết bài lên đây kể lể chuyện đồng nghiệp công ty chê ít nói. Kể ra cũng nhanh nhỉ, mới đó mà đã 1 năm trôi qua rồi. Mình vẫn làm ở công ty đấy, vẫn ít nói như xưa. Tuần trước mình mới đi team building với công ty và tự nhủ, sẽ không còn có lần sau. Công nhận mấy trò chơi tập thể, nhất là mấy trò vận động chẳng hợp với mình chút nào. Đi team building để xả stress mà mình còn cảm thấy căng thẳng nhiều hơn. Dạo gần đây thay vì cố gắng trở thành một người năng động, hòa đồng, xông xáo như quy chuẩn mà xã hội vốn định sẵn cho tất cả mọi người, mình tìm cách để cuộc sống của mình ý nghĩa hơn theo một cách khác. Đó là tập trung vào những gì là thế mạnh, là sở thích của riêng bản thân mình. Mọi chuyện vẫn chưa đâu vào đâu, đây cũng không hẳn là một con đường đúng, nhưng mình vẫn muốn chia sẻ với mọi người: 1. Tập trung kiếm tiền Ngày trước, mình không chịu được cảm giác bận rộn. Mình chỉ muốn đi làm về, tối ngồi xem phim, lướt web và sáng hôm sau đi làm. Nhưng nếu mọi chuyện vẫn cứ tiếp tục như thế thì cuộc đời có vẻ khá vô nghĩa. Vì thế, mình đã nhận thêm việc về nhà làm. Vừa để kiếm tiền, vừa để phát triển thêm kỹ năng của bản thân và để không thấy mình vô dụng. Mình làm Content. Đây là công việc mình giỏi nhất, thích nhất và phù hợp với tính cách của mình nhất, dù mình không học ngành này. Vì không được đào tạo chuyên môn nên tự nhủ mình phải cố gắng nhiều hơn để không bị tụt lại phía sau. 2. Viết blog Ngày xưa mình hay đăng stt trên facebook nhiều lắm. Ngày nào cũng đăng luôn ấy. Kiểu như luôn muốn người khác quan tâm mình nhưng rồi nhận ra, mình có ra sao thì những ai vốn quan tâm mình thì vẫn luôn quan tâm. Còn người nào đã không quan tâm thì họ cũng chẳng bao giờ thèm đoái hoài đến. Thế nên mình chẳng còn cuồng facebook như xưa nữa. Mình có 1 blog nho nhỏ ở wordpress với khoảng 60 người theo dõi. Tất cả đều là người lạ. Mình thoải mái khi chia sẻ những câu chuyện, những vấn đề của mình ở đây. Và mình vui khi luôn có những người khác động viên, chia sẻ và cổ vũ mình, cho dù họ chẳng biết mình là ai. Mình cũng thích đọc những mẩu chuyện của những người mình theo dõi chia sẻ. Nhất là khi ở blog mọi người thường có xu hướng viết thật và mở lòng nhiều hơn. Những câu chuyện của họ là một phần khiến mỗi ngày của mình đều có thêm một điều gì đó mới mẻ. P/s: Ở đây có bạn nào dùng wordpress thì nhớ dẫn link nhé. Mình sẽ follow liền, ngay và lập tức. ^^. 3. Tập trung vào sở thích Mình ít khi đi chơi, giao du với bên ngoài. Những khi rảnh rỗi, mình thường tập trung vào sở thích của bản thân. Mình làm Bullet Journal, một phần để quản lý công việc tốt hơn, một phần vì khi trang trí sổ, mình luôn cảm thấy thoải mái. Ngày trước mình còn đọc sách khá nhiều. Gần đây do bận rộn với công việc nên mình sở thích này tạm thời đang bị bỏ ngỏ. Mình là 1 đứa fan Kpop nên gần đây mình cũng đi offline với mấy bạn cùng fandom. Khi gặp những người cùng sở thích, công nhận mình nói nhiều hơn thật. Cảm giác cũng vui vẻ và thoải mái, khác hẳn với cảm giác căng thẳng khi mình đi chơi với công ty. Cho dù trước khi đi off, người khác thì đã quen nhau qua mạng còn mình thì chẳng hề quen biết ai. Mình còn muốn tập trung học ngoại ngữ (mình đang học tiếng Anh và tiếng Hàn, tiếng nào cũng í ẹ hết trơn), muốn học vẽ (dù mình vẽ xấu kinh khủng) và muốn học thêm photoshop để phục vụ cho công việc. Khi có một mục tiêu nào đó để theo đuổi, mình thấy cuộc sống của mình kể ra cũng thú vị đấy chứ. ^^ Mình là một đứa tự ti, khi mình đặt bản thân bên cạnh một ai đó hướng ngoại. Mình chẳng có tài lẻ, chẳng có ưu thế gì hơn người (mà chỉ toàn một đống khuyết điểm). Nhưng ít nhất, mình vẫn có chí tiến thủ và cố gắng hơn mỗi ngày. Điều đó cũng đủ để làm mình cảm thấy có một chút tự hào. ---- Bài này dài quá, không biết có ai đọc hết không nhỉ? Cuộc sống của bạn có gì thú vị, hãy chia sẻ với mình nhé. Mình luôn sẵn sàng lắng nghe. ^^
  • Mình có 1 cô con gái 4 tuổi rất dễ thương, và con thể hiện tính hướng nội rõ ràng. Con ra đường rất ít nói, gần như không nói thì đúng hơn. Đi học cũng cực kì ít nói, dù vẫn chơi, vui đùa với các bạn. Ở nhà thì nói rất nhiều, lí lắc và tự tin nhưng cứ có người lạ là tắt điện. Con có vẻ khó khăn để nói ra những tâm sự của mình, lúc buồn khóc mẹ có hỏi mấy cũng không kể, hay tủi thân và xấu hổ. Đi đến các đám đông, tụ tập bạn bè, con thường tách mình ra, thích quan sát hơn là hoà vào chơi cùng mọi người. Có lẽ vì thế con quan sát rất tốt, khá thông minh và học hỏi nhanh. Tối qua mẹ nằm kể chuyện sinh các con ra thế nào, mẹ yêu các con ra sao, cám ơn các con đã đến bên mẹ và mẹ xin lỗi vì nhiều lúc đã đánh mắng các con. Thấy nàng nằm im tưởng ngủ hoá ra nàng ôm gối che mặt lau nước mắt, mẹ ôm hỏi cũng không chịu quay sang mà ôm chặt gôi sụt sịt. Thật sự có 1 cô con gái tình cảm thì rất vui nhưng cũng rất lo lắng cho xu hướng hướng nội của con, lo con sau này dễ tổn thương, thiếu tự tin và khó hoà nhập. Các bạn trong WIG - Hướng Nội Tuyệt Vời có nhớ hồi bé tính cách hướng nội của mình thể hiện như thế nào, có những cảm xúc suy nghĩ gì và mong muốn được bố mẹ đối xử như thế nào không? Có thể giúp mình hiểu con hơn và biết cách dạy và quan tâm con đúng? Cám ơn mọi người rất nhiều!
  • Câu hỏi: Xin chào mọi người cho em tâm sự chút và cho em xin lời khuyên Em cũng là một cô gái hướng nội như mọi người ở đây, em nghĩ rằng mọi người sẽ hiểu em hơn ai hết Em có quen 1 anh được gần một năm, anh ấy thích em rất lâu rồi, em cũng thích anh ấy., có lẽ tình cảm của anh ấy dành cho em nhiều hơn. Mà anh lại là chàng trai hướng ngoại. Anh nói nhiều, vui vẻ, mà em thực sự chả biết nói gì, chỉ thích sự bình yên. Đôi khi em im lặng, anh lại nghĩ em buồn hoặc có chuyện gì đó. mà nhắn tin thì em chưa biết trả lời sao thì anh lại nghĩ em nói chuyện với ai đó. Em thức khuya vì em hay suy nghĩ thì anh hay nghĩ em nc với ai hoặc làm gì đó. anh bảo khi co chuyện buồn thì phải nói cho anh, anh luôn cố gắng làm em vui bằng cách hơi ồn ào kiểu như bảo em nghe bài hát nhạc mạnh, hay đi quẩy, hay luôn cố gắng trêu chọc để em cười. Mà em thấy chả vui lên tẹo nào Liệu em và anh có thể yêu nhau được không. Chúng em đang trong giai đoạn tìm hiểu. Thảo luận từ Group WIG - Hướng nội tuyệt vời

Đăng Ký Gặp Chuyên Gia Của Compassion.vn

Để được tư vấn chuyên sâu & can thiệp một cách có chuyên môn 

Về Compassion: ww.compassion.vn
Compassion.vn
1 hr